Những mùa Trung Thu ngổn ngang…

Mùa Trung Thu. Đâu đó trong những sớm, những chiều, những đêm, tiếng trống lân vang lên dồn dập. Nhiều khi như xô đẩy, níu kéo nhau, đến… rối bòng.

Cuộc sống hiện đại đang làm cho Tết Trung thu xa dần ý nghĩa xưa cũ. Ảnh: Internet
Cuộc sống hiện đại đang làm cho Tết Trung Thu xa dần ý nghĩa xưa cũ. Ảnh: Internet

1. Ngồi quán quen nhâm nhi cà phê. Sau hồi cà kê đủ thứ chuyện. Lòng trống rỗng rượt theo từng tiếng trống lân để chạy ngược về quá khứ. Bỗng dừng cái thịch, ngay đúng khoảnh khắc cùng lũ bạn cặm cụi làm lân. Thì nói cho oai thế, chứ chả có cái nào ra hình thù lân cả. Khi thì thùng cạc tông, lúc thì mủng rách làm đầu lân. Còn thân lân thì dễ dàng hơn nhiều, có khi trần trụi, có khi mấy ruột bao gạo, là xong… Một thằng nào đó, lôi cái ruột quả bóng ra, căng trên bề mặt lon sắt loại vừa vừa, ra cái trống lân!

Rồi cả lũ rủ ra bãi đất trống. Tùng dinh dinh. Tùng tùng dinh dinh. Dặt dẹo theo tiếng trống, hòa theo từng bước nhảy lộn xộn. Cười hả hê. Đêm về má la, hăm đánh vì người mồ hôi nhễ nhại. Thế mà hôm sau vẫn đi. Vẫn reo. Vẫn nhảy và… vẫn bị má hăm đánh vì lí do hôm trước.

Rồi trăng đi. Kéo tiếng trống yếu dần, tắt hẳn. Ngày tháng đi qua. Năm kéo ta xa dần tuổi thơ. Những cái đầu lân lộng lẫy. Những mặt nạ ông địa, Tề Thiên, dần chiếm chỗ mấy đồ lân quá quê mùa xưa cũ. Và để có được những thứ ấy, tất nhiên là phải có tiền. Mà tốn tiền mua, ắt phải tìm cách lấy lại. Hình như từ độ ấy, múa lân như những kẻ mãi võ mưu sinh!

2. Mấy hôm nay, thành phố đỏng đảnh, nũng nịu làm mưa. Ấy vậy mà vẫn không xua tan tiếng trống lân, không làm dịu  cảnh náo nhiệt của từng tốp múa lân giăng trên các tuyến đường. Tất cả như một mớ bòng bong. Ngã tư, ngã năm, ngã sáu… đèn xe xỉa chiếu vào nhau; nhích từng chút một, đôi khi có tiếng nẹt pô. Nhưng hình như chẳng mấy ai quan tâm. Bởi ai cũng mắc nhìn về những nhóm lân. Ở đấy, các nhóm ấy, đôi lúc phình to, một lúc sau lại giãn ra, di về hướng khác, rồi lại phình to hơn. Đường chật kín!

Đoạn đường chưa đầy 3 cây số, anh bạn ngồi sau xe đếm đâu mười lăm nhóm khi phình khi giãn như thế. Tưởng thoát, ai ngờ, lại bị mắc kẹt ngay cái nhóm cuối cùng. Bất lực để mắt hút theo đám đông ấy. Chưng hửng khi thấy lân nằm ngửa, phẩy phẩy “một mớ” chân lên trời.

Hóa ra, vì chưa đến Trung thu nên chủ nhà không chịu cho tiền, thế là lân giở chiêu… ăn vạ. Lại thêm chưng hửng nữa, khi biết hầu hết các nhóm lân khác cũng như vậy.

Đôi khi chiêu trò chả giúp được gì. Cả lũ kéo đi, chiếc xe chở trống, oai vệ như xe diễu binh mừng ngày Độc lập. Nhưng nó không theo một trật tự nào, khi nhanh, khi chậm, khi đột ngột chuyển hướng từ trái sang phải, khi như huênh hoang giữa đường… Tiếng bánh xe rít khét. Cả một góc phố ầm ĩ.

Thoát ra được mớ hỗn độn ấy. Cố ngoái nhìn lên trời. Hình như chị Hằng, chú Cuội rủ đi đâu đấy, nên ánh vàng chả mấy óng ánh. Có khi nào, phía sau gốc đa, cả hai đang ngồi, ngổn ngang nỗi niềm khi Trung thu về?

Bài: Xuân Thọ

Theo 24hsongxanh.vn

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM:

Sorry. No data so far.

Cùng chuyên mục