Hoa có vàng như thuở ấy

Hôm qua đi làm về, bỗng dưng tôi dừng lại bởi phát hiện trên đường đã ngập tràn xác hoa muồng. Ở Đà Nẵng, có lẽ chỉ có con đường này trồng toàn cây muồng và tôi đã đi lại nhiều lần. Vào mùa hoa, một màu vàng rực trên không trung chấp chới và đến khi màu vàng ấy trải đầy trên mặt đất như một tấm thảm miên man sâu hút trên đường đủ làm bồi hồi một nỗi nhớ xa thẳm, đánh thức trong tôi cái màu vàng chênh chao trong ký ức.

Tôi nhớ đến màu hoa muồng ở Pleiku bận tôi về thăm một người bạn ở đó. Nhớ nhất là đoạn đường từ bến xe ở cây số 3 về ngã sáu Buôn Mê Thuột. Ngày ấy mới ra trường lên nhận công tác ở Đắk Lắk. Trên đường đi, tôi vô tình chung xe với một người bạn gái học cùng khóa ở Đại học Sư phạm Huế. Sau một hành trình dài, vật vờ thay đổi xe, phải ở lại Nha Trang, một đêm thức trắng nằm đợi trước phòng vé để 3 giờ sáng chen chúc xếp hàng mua vé mới kịp chuyến đi Ban Mê.

Ngày ấy, nếu không mua được vé thì phải ở lại ngày hôm sau. Nếu hôm sau không kịp xếp hàng mua vé thì xem như khó khăn lắm vì tiền bạc trong ví rất ư khiêm tốn. Chúng tôi đến Buôn Mê Thuột, thị xã buồn muôn thưở ấy đón chúng tôi bằng một sắc hoa vàng rực rỡ đong đưa trong gió. Người bạn ấy lớn lên trong một khu vườn Huế, tâm hồn được ướp đẫm hương hoa từ ngày còn thơ bé.

Tâm trạng bồn chồn lo lắng và mệt mỏi của một người vừa bước ra thế giới bên ngoài của ngày đầu đi dạy học nơi xa nên khi bất chợt thấy được con đường hoa không khỏi ngỡ ngàng. Bạn như gặp lại một nỗi mênh mang nhè nhẹ của niềm say đắm thơ mộng cũ. Chúng tôi đi bằng xe ngựa để vào phố, âm thanh lạ lẫm lóc cóc đều đều chậm rãi của vó ngựa dọc theo con đường với hàng cây muồng vào thị xã. Bình yên và buồn buồn. Ngày ấy, chúng tôi còn trẻ lắm, tâm hồn còn đuổi bắt theo những mây trời mộng ảo. Không hiểu sao tôi đã quên đi nhiều thứ, nhưng vẫn giữ lại hình ảnh những cánh hoa li ti vương trên tóc bạn và chuyến xe thổ mộ lạ lùng nơi phố núi.

Khi đến Buôn Mê Thuột, chúng tôi chia tay, bạn về ở lại nhà người quen, tôi về ở lại Ty Giáo dục tỉnh.
Anh em cùng khóa đợt lên Đắk Lắk đều được nhận quyết định công tác ở các trường, chỉ mình tôi vẫn chưa được phân nhiệm. Khoảng thời gian chờ đợi thật dài, rảnh rỗi chẳng biết làm gì, tôi chỉ biết đi bộ từ Ty Giáo dục ra ngã sáu, đi lại trên con đường cũ. Lúc này hoa muồng đã rụng nhiều, thấm một nỗi buồn với màu hoa vương vãi trên đường. Sau này tôi chợt khám phá ra một điều khác với mọi người, ấy là tâm hồn mình lại thích ngắm hoa rụng rơi, phải chăng là bởi thích cảm nhận những khoảnh khắc phân vân níu kéo của một đời hoa với thời gian sẽ biền biệt trôi xa, một đi không bao giờ trở lại.

Thời nhỏ, tôi từng đi theo chị tôi men theo con đường ven sông Thạch Hãn ở quê nhà, nhìn chị nhặt những cánh hoa phượng đỏ rụng trên đường, đem về ép vào tập sổ tay chép đầy những bài thơ tình của Xuân Diệu, Đinh Hùng, Nguyễn Bính… Rồi chị cũng đi lấy chồng rất xa, bỏ lại tập thơ chép tay đầy xao động của một thời nữ sinh áo dài trắng lộng gió trên nẻo đường xưa như một nỗi nhớ thao thiết về quê nhà.

Sau cùng, tôi cũng được phân công về trường cấp 3 Buôn Hồ. Dạy đó được mấy tháng, lại bị điều lên Gia Nghĩa, cách đó gần 200km, đi về cũng mất 2 ngày. Trường mới mở đóng tạm trong ngôi chùa Tỉnh hội chỉ mới có hai lớp 10, dạy mỗi tuần có 8 tiết, rảnh rỗi tôi lang thang theo màu hoa vàng hoang dại dã quỳ của phố núi. Ôi màu hoa da diết đến cháy lòng. Không có nơi nào mà nhiều hoa dã quỳ đến thế, hoa từ trong lòng phố nhỏ dọc dài theo những nẻo đường của núi rừng. Tôi đã từng ngẩn ngơ đắm đuối theo cái sắc vàng ấy suốt một thời trẻ tuổi.

Ngày trở lại Gia Nghĩa, dã quỳ không còn trong phố nhỏ, nó chỉ còn ở những ven đồi nơi xa.
Nhiều năm sau trở lại Buôn Mê Thuột, ngã đường từ cây số 3 về thị xã chẳng còn một bóng dáng cây muồng nào nữa. Tôi đứng buồn lạc lõng trơ trọi tưởng như mùa hạ đã mất đi giữa trời đất. Người bạn gái cùng trường năm ấy đã lâu lắm không nhận được tin tức, không biết cô còn nhớ đến chuyến xe ngựa trở về phố thị và màu hoa cũ không…

Hồ Sĩ Bình

Theo Đà Nẵng Online

 

Link nguồn: https://www.baodanang.vn/channel/5433/202005/hoa-co-vang-nhu-thuo-ay-3391851/

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM:

Cùng chuyên mục